Bàn phụ Papyrus lấy tên gọi và cảm hứng thiết kế từ một đầu cột trang trí họa tiết cây cói papyrus, từng được đặt trên cột của một công trình nhỏ phía trước đền thần Amun tại ốc đảo Kharga, Ai Cập. Niên đại từ năm 380–343 trước Công nguyên, đầu cột nguyên bản hiện được lưu giữ tại The Metropolitan Museum of Art.
Thiết kế cổ này kết hợp những hình ảnh cách điệu của cây papyrus cùng loài cỏ foxtail flatsedge, tạo nên một trong những ví dụ sớm của kiểu “đầu cột tổng hợp” – nơi các hình thức thực vật trang trí được hòa quyện thành một bố cục thống nhất.
Bàn phụ Papyrus tôn vinh di sản ấy bằng cách chuyển hóa nhịp điệu và tính đối xứng của kiến trúc Ai Cập cổ đại thành phần chân đế mang tính điêu khắc của một chiếc bàn hiện đại, tạo nên sự giao thoa tinh tế giữa lịch sử và thẩm mỹ đương đại.
The Side Table Papyrus takes its name and design inspiration from a capital adorned with a papyrus motif that once crowned a column of a kiosk built in front of the Temple of Amun at Hibis, in Egypt’s Kharga Oasis. Dating from 380–343 BCE, the original column—now housed in The Metropolitan Museum of Art—combines stylized representations of the common papyrus with foxtail flatsedge plants, forming an early example of the so-called composite capitals that unite decorative botanical forms into a single, harmonious design.
Honoring this ancient legacy, the Side Table Papyrus translates the rhythm and symmetry of the Egyptian capital into a sculptural base for a contemporary table, blending historical inspiration with refined modern craftsmanship.
